Xin chào! Cảm ơn bạn đã ghé thăm blog mình. Mình là một du học sinh đang sống và làm việc tại Phần Lan. Đây là blog ghi lại những khoảnh khắc đáng nhớ về cuộc sống của mình và nhật ký qua ảnh/video về những chuyến đi, bình luận cá nhân về những bộ phim, truyện, hoạt hình, manga mình đã xem và cảm thấy ấn tượng. Mình cũng rất muốn biết thêm về cuộc sống của các bạn, nhất là các bạn du học sinh. Nếu tiện, khi tới thăm blog mình, xin để lại comment dưới bài viết này hoặc địa chỉ blog wordpress để mình có thể follow.

Featured post

[Du lịch] London 2019

Ấn tượng về London? Đông đúc, tấp nập, ồn ào, đắt. Thật ra chỉ riêng việc đặt chân đến London, nhìn thấy các biển tên đường, các tuyến bus hay tàu đến Tottenham, Reading, West Ham, Wembley, Highbury … thôi đã khiến mình cảm thấy phấn khích khó tả, vì ngày trước hay xem giải Ngoại hạng
)).

Tiếp tục đọc “[Du lịch] London 2019”

Đến thăm mökki của Ulla và Sauli

Mökki là một kiểu nhà gỗ xây giữa rừng, mỗi căn cách nhau rất xa (hình như người Phần Lan không thích có hàng xóm lắm =))))). Người Phần thích đi nghỉ ở mökki mỗi khi hè đến, tránh xa cuộc sống ồn ào thành thị. Có nhiều căn là do người chủ mökki tự xây, từ cưa xẻ gỗ đến đóng nhà, vân vân.

Tiếp tục đọc “Đến thăm mökki của Ulla và Sauli”

0901-19: Em bé 3 tháng rưỡi

Bé con dạo này bắt đầu thích nghịch rồi.

Đi tắm là em không chịu nằm yên nữa mà đạp nước bắn tung tóe.

Hết á gù giờ em lại biết cả eng éc và gầm gừ.

Ti mẹ xong còn chưa chịu ngủ ngay mà còn phải gù gù gà gà tâm sự tí đã.

Em ngủ ít ban ngày hơn và ngủ nhiều vào đêm. Em ngủ ngoan làm mẹ cũng đỡ mệt.

Cái trò giả vờ ngủ ngày xưa ông bà hay áp dụng, giờ mẹ lại hay làm với em. Cứ ôm em xong giả vờ thở thật to, một lúc sau em cũng ngủ. Em còn bé nên cũng chưa nhận ra nếu người ta vẫn đeo kính thì chưa thể đi ngủ ngay được. Tuy nhiên trò này ko áp dụng được với những lúc em đang ré.

Thỉnh thoảng mẹ hay cho em nhìn một bạn be bé trong nhà. Em cười rõ là tươi khi thấy bạn ấy đang được mẹ thơm. Bao giờ em biết đấy là cái gương nhỉ?

Hôm qua bố dạy em giơ các ngón tay. Ngón cái này, ngón trỏ này, đến ngón giữa là em cũng hơi bắt chước giơ lên. Chết thật, học nhanh quá. Cơ mà cũng buồn cười. Giá mà mẹ có cái camera gắn vào hai mắt để lúc nào khoảnh khắc độc là mẹ chộp được ngay, sau này cho em xem.

Blog tại WordPress.com.

Up ↑