[Sách/Truyện] Cô gái trên tàu (The girl on the train) – Paula Hawkins (2015)

Tóm tắt nội dung: Rachel – một người thất bại trong cuộc sống: thất nghiệp, ly dị, nát rượu, ám ảnh triền miên vì cuộc chia tay với người chồng trước – vẫn ngày ngày bắt tàu vào thành phố vờ như đi làm. Trên những chuyến tàu đó cô thường thấy ngôi nhà mình từng sống trong cuộc hôn nhân trước, giờ thành tổ ấm của người chồng cũ với vợ mới và con gái. Cách đó vài số nhà, ở căn nhà số 15 là một cặp đôi mà cô cho là rất hạnh phúc, cô thích nhìn ngắm và tưởng tượng ra cuộc sống hoàn hảo của họ từ cửa sổ đoàn tàu. Một ngày, Rachel bắt gặp cảnh cô gái căn hộ số 15 đang hôn một chàng trai khác trên sân thượng. Rachel rất sốc vì điều này.

Hôm sau Rachel đọc báo biết tin cô gái đã mất tích. Trùng hợp thay, tối hôm cô gái mất tích cũng là khoảng thời gian Rachel đã đến tìm chồng cũ trong tình trạng say xỉn bét nhè. Cô nghĩ rằng đã trông thấy gì đó, nhưng do ký ức mờ hơi men nên không thể nào nhớ ra. Phía cảnh sát không tin lời Rachel vì họ cho rằng cô là kẻ nát rượu và thần kinh không bình thường, luôn lảng vảng theo dõi gia đình chồng cũ.

Câu chuyện được kể qua những lời tâm sự của ba người phụ nữ liên quan và từ đó bí ẩn dần hé mở.

Mình quyết định đọc cuốn này sau mấy lần lướt thấy những mẩu tin giới thiệu sách trên mạng. Theo đó, đây là cuốn sách trinh thám kiểu mới đang gây sốt, mà mình thì rất khoái trinh thám nên không thể bỏ qua. Nhưng nói chung đây không phải kiểu trinh thám mà mình thích. Cũng có một xác chết, một câu chuyện, nhưng không có những suy luận đơn giản mà sắc sảo, không có những cú lừa thật xuất sắc. Thay vào đó là những nghi ngờ, những dự đoán cảm tính.

Truyện không đến nỗi bất ngờ đến phút chót, vì đọc được hơn nửa cuốn là biết ai là thủ phạm. Chắc vì mình quen đọc trinh thám rồi, kiểu biết chắc nó phải thế vì nó là truyện. Đời thật thì còn chả ngờ được chứ truyện sáng tác thì vẫn phải theo một quy chuẩn nào đó, mà quy chuẩn này cực kỳ giống các câu chuyện của nữ thám tử Jane Marple (nhân vật của Agatha Christie). Các thủ pháp lừa người đọc cũng khá là cũ, vừa đọc vừa thấy có nét gì đó của Chuỗi án mạng ABC (The ABC Murders) hay Thời khắc định mệnh (Towards Zero) của Agatha Christie. Tuy không bất ngờ nhưng nó khá hồi hộp, như kiểu xem cao trào hành động của Mỹ ấy :))).

Có một điều mình rất thích: cách sắp xếp chương truyện là tâm sự xen kẽ của ba người phụ nữ. Lần lượt là Rachel, Anna – vợ mới của chồng cũ Rachel, và Megan – cô gái nạn nhân, giờ mình sẽ gọi chúng là những nhật ký. Nhật ký về những rối ren trong câu chuyện gia đình của các nhân vật nữ và những bất ổn tâm lý của họ. Ngay cả khi mất tích, nhật ký của Megan vẫn được tiếp tục. Cho đến khi biết thủ phạm là ai, thì cách sắp xếp chương này mới có ý nghĩa. Thật sự rất sáng tạo và thú vị.

Về hệ thống nhân vật, truyện không có thám tử. Cảnh sát đóng vai trò hết sức mờ nhạt. Người được coi là mấu chốt để phá án là Rachel nghiêng nhiều hơn về vai trò nhân chứng, mà một khi ký ức của cô sáng tỏ thì mọi chuyện đều rõ ràng. Các nhân vật là những người thường thấy trong các câu chuyện hôn nhân thất bại: vợ cũ, vợ mới, những người khó xử, những kẻ ngoại tình và những người bị cắm sừng. Và những đứa con. Những đứa trẻ hiện hữu xuyên suốt truyện: đứa trẻ Megan đã từng có, đứa trẻ Anna đang có và đứa trẻ Rachel chưa bao giờ có. Chúng là một nỗi day dứt khôn nguôi, là điểm yếu của những người phụ nữ. Và nhân vật nào cũng ít nhiều mang yếu tố tâm thần, loạn trí giống như trong các tiểu thuyết hình sự phương Tây.

Truyện thiên nhiều về mảng tâm lý xã hội hơn là trinh thám. Đây không thuộc thể loại sách mà bạn sẽ thích nhấm nháp mỗi ngày vài trang, vì nó khá u ám. Nó lại hơi dày so với một cuốn trinh thám, thể loại chỉ hợp “đọc phát xong luôn” hoặc trong tầm một hai ngày thôi. Chứ để đọc lâu dài thì chắc đọc hôm sau quên luôn tình tiết hôm trước :)))). Với mình thì các đoạn miêu tả tâm lý cứ lê thê, lúc đầu hơi bị chán. Nửa cuốn cuối đọc khá hấp dẫn, tình huống giải quyết đơn giản. Có lẽ nên cho từ “đơn giản” trong ngoặc kép =))))

Gấp quyển sách lại thấy khá thỏa mãn, như vừa ngồi trong rạp xem xong một bộ phim. Vấn đề kết thúc truyện: “Ta hiểu một con người được bao nhiêu?” rất đáng để suy ngẫm.

Trả lời

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

Blog tại WordPress.com.

Up ↑

Trang da diary

Linh tinh về thế giới của Trang.

Sáng Tạo

Thư viện Văn Học Nghệ Thuật

Blog Chuyện Bâng Quơ

Muốn viết truyện hay phải liều viết truyện không hay trước đã.

Vân's Corner

Nơi chia sẻ vài thứ hay ho mà mình cực kì yêu thích :D

nguyen73gl

không có gì là không thể

Sora WD

Góc nhỏ để vày linh tinh

Zenle19's Blog

A Daydreammer. Don't let dreams be dream

Ngoc Anh Nguyen (Anna)

If You Want To Go Fast, Go Alone. If You Want To Go Far, Go Together

Mỳchay's NOTES

Lift up your HEAD, Princess... If not, THE CROWN falls...

DQD_HRH's Blog

Duyên số con người thật lạ, nhưng định mệnh đã sắp đặt cho chúng ta gặp nhau, tất có ý nghĩa nào đó ♫

%d bloggers like this: