[Sách/Truyện] Phía sau nghi can X – Higashino Keigo (2005)

Bài thi có những chỗ dễ bị lầm nếu suy nghĩ theo một cách. Bề ngoài thì tưởng là hình học, nhưng thực ra lại là hàm số.

Ishigami – Phía sau nghi can X

Việc tự mình nghĩ ra lời giải và việc kiểm tra lời giải của người khác đúng hay sai, việc nào đơn giản hơn?

Yukawa – Phía sau nghi can X

Hai câu nói rất ngầu và đầy tính triết học này có thể coi là một tóm tắt tượng trưng cho Phía sau nghi can X của tác giả Higashino Keigo. Chúng làm tôi liên tưởng đến câu nói của bố Shinichi trong Thám tử Conan: “Người ta hay suy nghĩ theo lối mòn.” Những câu nói rất hay, đánh vào trọng tâm vấn đề, tuy nhiên người đọc thì chả hiểu mô tê gì.

Phía sau nghi can X – Tóm tắt nội dung

Sau khi ly dị, do bị đeo bám dai dẳng, Yasuko Hanaoka tuy không chủ tâm, nhưng đã giết chết Togashi Shinji, chồng cũ ngay trong căn hộ của mình.

Tetsuya Ishigami – một anh hàng xóm dạy toán cấp III yêu thầm Yasuko đã lâu, đã giúp cô xóa dấu vết và phi tang cái xác. Sau đó, Ishigami đã chỉ dẫn cho Yasuko và con gái Misato cách thức trả lời cảnh sát để từng bước xóa tan sự nghi ngờ, mặc dù nghi vấn vào hai mẹ con mỗi lúc một tăng.

Nội dung câu chuyện sau đó xoay quanh việc cảnh sát điều tra sự việc. Phía cảnh sát có thêm sự hỗ trợ không chính thức của Yukawa Manabu, là bạn của Tetsuya Ishigami hồi đại học.

Nhờ Yukawa, đến cuối cùng, như tất cả mọi truyện trinh thám khác, bức màn bí ẩn cũng được vén lên.

Cảm nhận của bản thân

1. Ban đầu khó gây hứng thú, nhưng rất đáng đọc

Nội dung truyện nghe không có gì đặc sắc và tôi cũng không biết nên tóm tắt thế nào để người khác cảm thấy hứng thú.

Quả thật, đến già nửa quyển truyện, tình tiết vẫn không có gì tiến triển. Tác giả cứ ru người đọc trong những chương truyện đều đều và sự bất lực của những người cảnh sát dù phát hiện rất nhiều chi tiết nhưng chẳng có cái nào đúng trọng tâm.

Tôi hơi ngại review thể loại trinh thám vì rất khó để nói lên cảm nghĩ của mình mà không được hớ hênh về chi tiết nào liên quan đến hung thủ hay cách thức gây án. Nhưng đối với Phía sau nghi can X (tác giả Higashino Keigo) thì lại khác. Vì ngay từ đầu, tác giả đã thẳng tuột hoàn cảnh xảy ra vụ án, ai giết, hung khí là gì, chỉ để lại một khoảng đen bí ẩn gây sự tò mò về cách thức xử lý thi thể.

Bức tranh gần như hoàn chỉnh, chỉ thiếu một miếng ghép cuối cùng, là khoảng thời gian từ lúc Ishigami bảo Yasuko về nhà để lại anh một mình với cái xác, cho tới lúc xác chết được tìm thấy. Tuy nhiên, chỉ một khoảng trống như vậy cũng đủ cho một cú bẻ lái rất gắt cuối truyện. Mà cú này, theo tôi là cân lại hết tất cả những nhàm chán ban đầu.

2. Không phải thể loại ngôn tình, cũng không có đối đầu giữa hai nhân vật chính

Trong Phía sau nghi can X, cả hung thủ, nạn nhân và cảnh sát đều không phải là nhân vật chính. Hai nhân vật quan trọng nhất, chiếm hết spotlight là Ishigami – kẻ dàn xếp và Yukawa – thám tử bất đắc dĩ.

Bề ngoài của hai nhân vật này không hề được chau chuốt. Yukawa thì hồi sinh viên được miêu tả là tóc dài đến vai (không thấy nhắc đến có óng ả hay không nên tôi hình dung anh ta giống thầy Snape trong Harry Potter). Còn Ishigami thì lùn và mập, mắt như sợi chỉ, đến gặp người mình yêu cũng phải phân vân liệu mình trông có quá hói hay không. Truyện có mỗi hai nữ thì một là hung thủ, hai là chưa đến tuổi dậy thì. Mối tình duy nhất được sự đồng thuận từ cả hai phía thì tôi không thấy có gì đặc biệt.

Vậy nên tôi khuyên những bạn tìm kiếm thể loại ngôn tình trinh thám không nên đọc. Vì chả có tí ngôn tình nào ở đây cả, chỉ có 1 + 1 = 2 thôi.

Điểm đặc biệt là, cả hai người đều vô cùng giỏi. Hai cao thủ một Toán một Lý, một người tạo ra bí ẩn, một người đi tìm lời giải đáp, nhưng không phải theo thế đối đầu, mà vì Yukawa coi Ishigami là bạn.

Tôi nghĩ rằng Yukawa có một lợi thế lớn trong cuộc gặp này. Đó là anh rất hiểu về Ishigami. Việc này khiến anh có thể đi nửa đôi guốc trong bụng Ishigami rồi.

3. Nhân vật Ishigami

Tetsuya Ishigami được miêu tả là không thích gì trên đời này ngoài Toán. Một thiên tài toán học lẽ ra thừa sức làm giáo sư đại học, nhưng lại chỉ là một anh giáo cấp III dạy toán cho những học sinh không hề đam mê môn này.

Tôi cảm thấy, trong truyện, nhân vật cảnh sát và các nhân vật học trò của Ishigami hay Yukawa, như được sắp xếp song song. Họ đều không thích học Toán, hay suy nghĩ theo một lối mòn, bị dắt mũi. Anh ra đề, họ cứ theo hướng anh chỉ mà giải, mặc dù không biết hướng đó có đúng không.

Vì vậy, nên Yukawa đã trở nên quá khác biệt. Anh nổi lên như một đối thủ cân sức với Ishigami. Hay nói cách khác cuộc thi đấu này chỉ có hai người họ.

Về tình yêu của Ishigami với Yasuko, tôi cảm thấy hơi sợ nhiều hơn là ngưỡng mộ. Đúng là vì cô mà anh chấp nhận làm tất cả mọi thứ, nhưng tôi cảm thấy với Ishigami, đó là một lẽ đương nhiên.

Đối với anh, chỉ có làm được và không làm được, yêu và không yêu. Đã yêu và muốn làm được là sẽ làm đến cùng bất chấp tất cả. Đó không phải là do sự nồng nhiệt thôi thúc của tình yêu mà là sự lạnh lùng tàn nhẫn và rất thực tế, dựa trên sự tự tin của bản thân. Vì vậy anh đã chọn lấy cách làm đơn giản và xác suất thành công là cao nhất.

4. Những điểm tôi thích

Truyện gây tò mò qua việc giấu đi cách thức xử lý thi thể. Nhưng gần như toàn bộ cuốn truyện không dài (chỉ có 19 chương) này tập trung vào việc chứng minh Yasuko là hung thủ của vụ án, là điều mà ai cũng biết, nên không tránh khỏi có chút nhàm chán với những chương đầu.

Tuy nhiên, cả việc đó cũng là một cú lừa. Đến cuối cùng, truyện vẫn là lừa cả cảnh sát lẫn người đọc, nhằm làm sáng tỏ một điểm là sự dàn xếp của Ishigami đã cực kỳ thành công.

Truyện không gì khác ngoài vụ án. Không có thật nhiều thi thể, cách thức giết người cũng không quá khoa trương hay máu me để tạo ấn tượng với độc giả, mà chủ yếu tập trung vào cách thức che dấu. Tôi thích đọc một cuốn truyện như vậy. Ngắn gọn, không đơn giản, bí ẩn đủ để thỏa mãn và khiến người đọc không tiếc nuối thời gian mình đã bỏ ra để đọc sách.

5. Những điểm không thích lắm

Có một điểm tôi thấy hơi tiếc là suy đoán của Yukawa, mặc dù có vẻ là một bí ẩn đã được thừa nhận (dựa trên thái độ của hung thủ), nhưng lại chưa được chứng minh.

Tất nhiên, nếu cảnh sát điều tra theo hướng này, có thể sẽ tìm thấy bằng chứng vào một ngày nào đó, nhưng dù có tìm được hay không thì cũng không thể nào lật lại bản án. Một vụ án hoàn hảo, cách giải thích hợp lý, lại thiếu đi bằng chứng mang tính quyết định, tôi cảm thấy như thiếu một điều gì đó.

Tôi không hay đọc truyện chữ của Nhật lắm vì cảm giác nó cứ bị nặng nề về tâm lý (truyện tranh thì khác, quá vui nhộn, haha). Cả cuốn này cũng thế. Hoàn cảnh Ishigami gặp và yêu Yasuko cũng hơi … psycho.

Ngay cả màu sắc truyện cũng khá u ám và bí bách, loanh quanh cũng chỉ ở trường, ở quán cơm hộp, hay trên đường đi làm của Ishigami. Những nơi khác được tả rất ít. Ngay cả hiện trường cũng rất ngắn gọn qua lời kể của cảnh sát. Loanh quanh cũng chỉ hỏi, đáp, tìm cách chứng minh.

Tôi thích một chút hài hước hơn, mà mãi đến cuối mới có một câu khiến tôi bật cười, đó là trong bức thư của Ishigami gửi Yasuko có đề cập đến nếu cô đến với Kudo thì “xác suất em được hạnh phúc sẽ không nhỏ“. Đúng là dân Toán, haha.

Gấp cuốn sách lại, người đọc có thể biết thêm một cách dọn xác nhưng chắc hiếm người dám làm theo. Không hiểu sao càng phân tích tôi lại càng thấy sợ, nên chắc dừng ở đây thôi 🙂

[Sách/Truyện] Cô gái trên tàu (The girl on the train) – Paula Hawkins (2015)

Tóm tắt nội dung: Rachel – một người thất bại trong cuộc sống: thất nghiệp, ly dị, nát rượu, ám ảnh triền miên vì cuộc chia tay với người chồng trước – vẫn ngày ngày bắt tàu vào thành phố vờ như đi làm. Trên những chuyến tàu đó cô thường thấy ngôi nhà mình từng sống trong cuộc hôn nhân trước, giờ thành tổ ấm của người chồng cũ với vợ mới và con gái. Cách đó vài số nhà, ở căn nhà số 15 là một cặp đôi mà cô cho là rất hạnh phúc, cô thích nhìn ngắm và tưởng tượng ra cuộc sống hoàn hảo của họ từ cửa sổ đoàn tàu. Một ngày, Rachel bắt gặp cảnh cô gái căn hộ số 15 đang hôn một chàng trai khác trên sân thượng. Rachel rất sốc vì điều này.

Tiếp tục đọc “[Sách/Truyện] Cô gái trên tàu (The girl on the train) – Paula Hawkins (2015)”

[Sách/Truyện] The Reader (Người đọc) – Bernhard Schlink (1995)

Tại sao? Tại sao khi nhìn lại quá khứ thì những gì đẹp đẽ của chúng ta lại rạn nứt bởi sự thật xấu xa tiềm ẩn trong đó? Tại sao hồi ức về những năm tháng hôn nhân nhuốm cay đắng khi lộ ra rằng người kia chừng ấy năm có một người tình? Vì người ta không thể hạnh phúc trong tình cảnh đó được? Song người ta đã hạnh phúc cơ mà? Có lúc hồi ức không trung thành với hạnh phúc, nếu kết cục diễn ra đau đớn. Vì hạnh phúc chỉ đúng thật nếu nó vĩnh viễn tồn tại?

Tiếp tục đọc “[Sách/Truyện] The Reader (Người đọc) – Bernhard Schlink (1995)”

[Sách/Truyện] 80 ngày vòng quanh thế giới – Jules Verne

Nghe nói về truyện này lâu rồi nhưng đến mấy ngày gần đây mới tìm đọc, vì tò mò sau khi xem bản phim của Thành Long. Mình đã nghĩ với một cốt truyện phiêu lưu thế này chắc đọc phải hay hơn hẳn. Mà đúng thế thật, mỗi tội, truyện chả giống phim tí nào, ko giống một tí nào luôn :)))).

Tiếp tục đọc “[Sách/Truyện] 80 ngày vòng quanh thế giới – Jules Verne”

[Sách/Truyện] Thời khắc định mệnh (Towards Zero) – Agatha Christie

Mặc dù Sherlock Holmes của Conan Doyle rất nổi nhưng mình vẫn thích thám tử Poirot và Miss Marple của Agatha Christie hơn. Tại vì sao nhỉ? Mình đã từng đọc (và xem phim) một số tác phẩm về Sherlock Holmes nhưng không thấy ấn tượng và thu hút như Agatha Christie. Cuốn đầu tiên mình đọc hình như là Án mạng trên chuyến tàu tốc hành Phương Đông.  Cuốn đó hút đến nỗi sau đó mình phải tìm đọc thêm, thêm nữa các tác phẩm của bà.

Tiếp tục đọc “[Sách/Truyện] Thời khắc định mệnh (Towards Zero) – Agatha Christie”

Blog tại WordPress.com.

Up ↑