[Review] Nạn nhân thứ tư (The Surgeon) – Tess Gerritsen (2005)

Có những tác giả mà khi nghe tên là tôi đã muốn đọc ngay, ví dụ Guillaume Musso (cuốn Hẹn em ngày đó đọc bao nhiêu lần mà không chán) hay Agatha Christie. Và sau cuốn Nạn nhân thứ tư, Tess Gerritsen cũng trở thành một cái tên trong danh sách ưa thích của tôi. Truyện thực sự hay, hấp dẫn, đầu tư đến từng chi tiết và nhất là nó không lan man như tiểu thuyết ngôn tình nhưng không bị khô khan như tiểu thuyết thuần trinh thám.

[Review] Đạo tình – Chu Ngọc

Cuốn này nổi cũng lâu rồi, nhưng giờ tôi mới đọc hết. Mà cái sự đọc này cũng khá dây dưa. Trước đó tôi có đọc 3 chương xong bỏ, vì xã hội đen với đua xe vốn không phải gu của tôi, thấy nuốt không trôi lắm. Rồi gần đây không hiểu sao lại... Continue Reading →

[Truyện/Phim] Ba Lần Gả (Minh Nguyệt Thính Phong)

Phim bám rất sát truyện, chỉ khác có 80%.

Thật ra phim không chỉ dựa vào riêng truyện Ba Lần Gả, mà là hợp thể của Ba Lần GảRồng Bay Phượng Múa, đều xoay quanh ba anh em nhà họ Long. Mình thấy việc này rất hợp lý, vì nếu dựa vào mỗi một quyển đầu thì chắc không bói đâu ra 35 tập vì tình tiết sẽ lỏng lẻo và nhân vật sẽ tản mạn.

[Review] Phía sau nghi can X – Higashino Keigo (2005)

Bài thi có những chỗ dễ bị lầm nếu suy nghĩ theo một cách. Bề ngoài thì tưởng là hình học, nhưng thực ra lại là hàm số.

Ishigami - Phía sau nghi can X

Việc tự mình nghĩ ra lời giải và việc kiểm tra lời giải của người khác đúng hay sai, việc nào đơn giản hơn?

Yukawa - Phía sau nghi can X

Hai câu nói rất ngầu và đầy tính triết học này có thể coi là một tóm tắt tượng trưng cho Phía sau nghi can X của tác giả Higashino Keigo. Chúng làm tôi liên tưởng đến câu nói của bố Shinichi trong Thám tử Conan: "Người ta hay suy nghĩ theo lối mòn." Những câu nói rất hay, đánh vào trọng tâm vấn đề, tuy nhiên người đọc thì chả hiểu mô tê gì.

[Review] Cô gái trên tàu (The girl on the train) – Paula Hawkins (2015)

Truyện thiên nhiều về mảng tâm lý xã hội hơn là trinh thám. Đây không thuộc thể loại sách mà bạn sẽ thích nhấm nháp mỗi ngày vài trang, vì nó khá u ám. Nó lại hơi dày so với một cuốn trinh thám, thể loại chỉ hợp đọc phát xong luôn hoặc trong tầm một hai ngày thôi. Chứ để đọc lâu dài thì chắc đọc hôm sau quên luôn tình tiết hôm trước :)))). Với mình thì các đoạn miêu tả tâm lý cứ lê thê, lúc đầu hơi bị chán. Nửa cuốn cuối đọc khá hấp dẫn, tình huống giải quyết đơn giản.

[Review] Thời khắc định mệnh (Towards Zero) – Agatha Christie (1944)

Trở lại với Thời khắc định mệnh, sĩ quan Battle đã có một nhận định về nhân vật thám tử Poirot mà mình rất thích, không nhớ nằm ở trang nào nên không trích đầy đủ được, đại khái là Poirot hay hỏi nhân chứng một loạt câu hỏi liên tục để phát hiện nói dối, vì nếu nói dối thì các câu trả lời sớm muộn cũng có mâu thuẫn vì hiếm người có thể liên kết những lời nói dối của mình thành một câu chuyện hoàn chỉnh được.

Blog tại WordPress.com.

Up ↑