[Cảm xúc] Lại mưa

Oulu mùa này thời tiết thất thường, sáng nắng chiều mưa trưa gió mùa. Buổi sáng vừa nắng lên buổi trưa đã ào ạt mưa, không báo trước. Đến chiều lại nắng, nắng xong lại mưa. Bó tay. Nhớ ngày trước ở nhà mẹ toàn nhắc mang áo đi trời lạnh đó, vì buổi sáng mùa thu ở Hà Nội cứ lạnh hun hút, mà trưa lại nóng, nên ngại không muốn mang áo đi vì nặng cặp :))) Đang ngồi trong văn phòng thấy tiếng mưa ồ ồ như thác, cánh cửa sổ không có khóa cứ khép lại bị gió thổi toang. Hôm nay văn phòng vắng, mình lại cũng muốn về nhà. Nằm trong nhà trùm chăn ăn cái gì nóng nóng nghe mưa rơi thì sướng phải biết. Ôi chao! Ảnh là hàng hiên cạnh cửa sổ văn phòng. Tự nhiên muốn làm một cái thuyền bé xíu, thả dọc hàng hiên, xong mình cũng trở thành bé xíu để ngồi vừa trong chiếc thuyền đó. Cảm giác chắc thú vị lắm. Cố thử đoán xem nước mưa chảy từ hiên xuống sẽ đưa mình đi đâu, không biết đẩy về trước hay về sau nhỉ. Có khi xoay xoay một chỗ mất. Nhìn xuống dưới thấy người ta ào ào chạy đi trú mưa, có người vừa ở siêu thị về đang đi thì trời ào một phát. Tuy cũng thấy tội nhưng mà nhìn tức cười quá :)). Mưa về ngày thơ Nhé, mẹ giọt nhỡ Ba giọt mưa to Cho mình giọt nhỏ Chui vào tránh bão ...... Giờ em chẳng còn ai hỏi câu nào Vì hai giọt nhỏ lớn rồi Bận theo gió trời tung bay qua bao miền cát rối Bỏ lại ngày xưa hai giọt to thương yêu quá đỗi Nơi nhà cong mái sóng thấm đẫm giọt xa xôi Em nhớ hoài, em nhớ mãi không thôi…

[Lan man] Những mẩu chuyện nhỏ chán òm về công việc

Mấy tuần đầu đi làm, cảm giác mọi thứ đều mới mẻ và đáng sợ. Ở xưởng có ba cái máy, hai máy đầu toàn tui điều khiển xong thì hỏng. Đến cái máy thứ ba, một buổi chiều đang làm ở máy khác thì nghe máy 3 bị hỏng hóc chỗ nào đó, tui sung sướng nhảy cẫng: Tui chưa hề động vào nó đâu nhé.

Đợi chờ là hạnh phúc, không hạnh phúc thì vẫn cứ phải chờ thôi :))

Cái cảm giác "đã muộn rồi" là một thứ gì đó rất khó tả. Ờ thì cũng gần giống như lúc vừa ngoáy mũi xong thì phát hiện ra có một đứa trẻ đang nhìn mình và nhại lại :))). Nhưng cảm thấy tiếc nhất là mình đã bỏ lỡ nột cái gì đó quan trọng. Chưa kịp làm thì đã hết cơ hội rồi. Hoặc vì điều đó quá hiển nhiên là sẽ đạt được một khi mình bắt đầu, nên không có tinh thần cố gắng để đạt nữa.

Blog tại WordPress.com.

Up ↑