[Lan man] Tâm hự của một con chó

Tôi là một con chó ba tuổi rưỡi. Hồi tôi mới sinh, bố mẹ lên tận Turku để đón tôi về. Họ tuy bề ngoài nhìn không có chút gì giống bố mẹ đẻ của tôi, lông thì ngắn, người thì trắng, lại không thích ị đái ngoài đường nhưng tôi vẫn luôn coi họ là bố mẹ. Con chó thì cũng là con mà, đúng không. Thậm chí có lần bố còn bảo nuôi tôi còn dễ hơn là nuôi con. Tôi tự hào lắm.
Continue reading “[Lan man] Tâm hự của một con chó”

[Lan man] Sợ thì còn sợ dài…

Hôm nay xem trên Facebook (chả nhớ trang nào) có một em đã dành 100 ngày để đối mặt với những nỗi sợ hãi của mình, mỗi ngày một nỗi sợ. Ví dụ ngày thứ nhất chơi với rắn, ngày thứ bao nhiêu đấy ăn côn trùng, rồi nhảy giữa quảng trường, đi vòng quanh thành phố trong bộ bikini, blah blah blah. Mình thấy phục lắm, cũng là một kiểu luyện dày da mặt để đối phó với những áp lực sau này, chắc thế. Cơ mà mình thì chả dám đâu, vì mình thấy kiểu đối mặt này chả hiệu quả tí nào.

Continue reading “[Lan man] Sợ thì còn sợ dài…”

[Lan man] Tui đi học lái xe

Hồi nhỏ tui bị say xe rất nặng, chỉ cần biết hôm sau phải ngồi ô tô là đã buồn nôn từ tối hôm trước. Giờ đỡ nhiều lắm rồi nhưng khi nghĩ đến chuyện đi học lái xe nó vẫn cứ xa xôi thế nào ý. Một hôm ông xã (lúc đó chưa cưới) nổi hứng đưa tui thử lên ngồi ghế lái. Không nhớ hôm đó tui lái kiểu gì mà con chó ngồi băng ghế sau sợ đến nỗi tè ướt cả đệm xe mà ko dám sủa tiếng nào =))). Còn xã chắc nghĩ là ko thể dạy dỗ gì nổi tui vì nói một câu cãi một câu nên đưa tui đến trường học đàng hoàng  😦

Continue reading “[Lan man] Tui đi học lái xe”

Blog tại WordPress.com.

Up ↑